Dùng hay không dùng thì có sao.Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.