Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung.Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.