"Trời biết cho rằng tôi nhảy dở hết chỗ nói.Các ông giám đốc khám Sing Sing không giữ chức lâu bao giờ.Nên đứng vào lập trường của người khác mà dẫn - dụ cho người đó trả lời: "Phải, phải".Tôi hay rằng - lời ông Duvernoy nói - ông ấy nhờ hăng hái hoạt động cho một liên đoàn các chủ nhân khách sạn mà mục đích là phô trương "sự tiếp đãi niềm nở của châu Mỹ", nên được làm hội trưởng hội đó.Những lời tôi khen làm cho thầy cao lên được vài phân.Cậu nhịn ăn bữa trưa và để dành tiền giấy xe điện cho tới khi mua được một cuốn tự điển tả công nghiệp các danh nhân nước Mỹ.Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc."Con muốn được người ta cư xử với con ra sao thì con cư xử với người ta như vậy".Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản.Nó dẹp được những làn sóng thù nghịch bao vây ông, đang muốn nhận ông xuống và làm cho một số đông thợ theo ông.