Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.Tôi không có ý định ra đi.Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng…Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật.Và khuôn mặt dường không cảm xúc.Nhưng mệt mỏi thì sao.