Nếu ngay từ ban đầu tôi hỏi Joe có yêu cha không, thì rất có thể tôi sẽ nhận được một câu trả lời chuẩn mực: Dĩ nhiên.Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả.Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc.À! Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa.Vị khách té cái rầm ngay giữa phòng thu, bởi ông là một linh mục Catholic.Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng.Sao tôi lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Có lẽ vì đó là thói quen nghề nghiệp, lúc bắt đầu câu chuyện, tôi hay hỏi khách mời của mình những câu như thế.Lát sau Sinatra có vẻ như tình cờ bước lại gần bàn của Don.Một tổ chức tên gọi là Mensa tập trung nhiều người tài trí trên khắp thế giới.Và rồi giây phút mà tôi mong đợi đã đến.
