Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3.Con nghe lời bác nào.Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm.Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.Xin lỗi nhé, buồn ơi.Bạn chưa làm được gì cho họ.Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.