Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Cái cuối có phần họ nói đúng.Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.