Tiếng Anh của tôi hồi đó còn non lắm - thực sự thì chỉ kể như mới học được sáu tháng - nên nhiều chỗ tôi phải dựa vào bản dịch tiến Pháp.Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ.Trước kia tôi làm việc bảy giờ một ngày, Bây giờ một ngày tôi làm 15, 16 giờ.Tôi xếp dọn giấy tờ trên bàn, sửa soạn đi xa, thì thấy một bức thư bỏ quên, của cháu viết cho tôi khi thân mẫu tôi mất mấy năm về trước.Số mạng đã bắt vậy".Ông thấy bà công nợ thì sinh lo lắng.Mấy năm nay đã có nhiều trại cắm ở chỗ này.Tôi thường khóc vô cớ.Nghe ông nói lại càng bủn rủn thêm.Ba năm sau, bà ta phải bán lại những lô đất với số tiền bằng một phần mười giá mua.