Voltaire đã quả quyết: Tình tâm giao của một vĩ nhân là ân huệ của một thần thánh.Ai đã từng len lỏi vào cuộc giáo luyện thanh niên đều nhiều phen gặp những nam thanh ưa chụm ba chụm bảy hay kéo đi cà rểu ngoài phố, ở bờ sông, trong hoa viên để khi thì to tiếng, khi rù rì, rủ rỉ bàn chuyện ái tình.Dĩ nhiên là họ bất kể nhân cách, xã giao, nhân nghĩa.Mấy cháu ở nhà, bạn để ý coi: hồi còn chừa chóp.Tôi thấy có nhiều đ àn ông khi đi đâu với người vợ mới cưới mà gặp người bạn tình cũ họ hơi buồn: nét buồn nói lên sự hiền, sự hối tiếc.Trong nội tâm họ cảm thấy tất cả sự u tối, chán chê về đời sống, về nhân tình, về mọi sự đời.Chớ nên có một quan niệm tu trì sai lầm thì nguy hiểm.nhưng vào hoa niên, có những buổi chiều họ giựt mình, đứng lại trong tâm hồn, thinh lặng thấy rằng vườn lòng ai đã gieo bao giống tâm tình mà nay họ nhận thức được hương vị của nhiều cỏ hoa tình cảm lạ.Trong cuộc sống xã hội, họ thấy người đua chen nhau tranh giành chức vị.tính hy sinh nầy thực đẹp.