Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.Để chờ một sự thật tươi đẹp.Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
