Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn.Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.Tôi đi bộ cũng được.Họ nỗ lực vì điều đó.Và cô bạn ấy phá lên cười.Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.Cũng chẳng nhớ được nhiều.Cô gái bảo: Vô duyên.