Để chờ một sự thật tươi đẹp.Kể cả cái nhàm chán.Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời.
