Một kẻ lạc loài vô cảm.Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về).Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không.Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa.Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.