Học tổ chức, trao bớt quyền hành cho người dưới để có thì giờ chỉ huy, kiểm soátLàm sao tiêu thụ được bây giờ? Chúng tôi đã vay ngân hàng 350."Khổ trí vì thấy một đống công việc bó buộc phải làm gấp cho xong, nội trong ngày".Ngày đầu tiên tới nhà, hơn 200 người lại thăm tôi, có người đi hơn 120 cây số, và lòng họ đối với tôi thiệt chân thành.Những lúc ấy chỉ có cách cầu nguyện.Sau khi đã khám kỹ cơ thể tôi, ông nhận rằng bệnh tôi thuộc bệnh thần kinh.Tôi xin lấy thực tế chứng mình điều đó.Ông già quạ quọ Thomas Carlyle nghe câu đó, liền nói mỉa: "Thì tất nhiên mụ ấy phải đành vậy"! Phải, bạn và tôi, chúng ta cũng phải nhận số phận của ta vậy chứ sao!Tới một lúc nào đó thì phải thôi đừng suy nghĩ đắn đo nữa, nếu không thì sẽ tai hại.000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế.
