Tôi dự định sẽ mượn tờ 10 bảng của một khán giả nào đó, cho nó vào một trong hai mươi chiếc phong bì giống hệt nhau ,rồi xáo trộn những phong bì ấy lên.Tưởng tượng có một ông già đang ngồi ở trong góc han.nhiều lúc tôi không biết mình phải rẽ hướng nào.Nhưng vẫn còn một mảnh ghép cuối cùng mới hoàn tất bức tranh, một loại tiên tri đạt ước nguyện nữa, giải thích tại sao may mắn thường đạt được những điều mình muốn trong đời trong khi người không may lại không – đó là cách họ hành xử với người khác và cách người khác phản hồi lại họ.hãy coi nó như một thứ chuông báo động – một lý do để ngừng lại và suy xét tình huống hay ra quyết định một cách cẩn thận.Nhưng chỉ có một số ít người sẵn lòng, quyết tâm theo đuổi nó.Loại hành vi mê tín này coi như khá vô hại.Tất cả họ đều tử tế đồng ý cho tôi quan sát cuộc sống và suy nghĩ của họ dưới “kính hiển vi”.vài giây sau anh bỗng quay lại và đề nghị Robert xem một căn nhà vừa mới được đưa lên giao dịch.Tôi đã thực hiện trò này nhiều lần và tôi luôn luôn chọn đúng.
