Dịp nọ, hai anh chàng đều được Jeanette MacDonald mời dự một bữa tiệc vào tối Chủ Nhật.Là một trong những nhân vật nổi tiếng ở Washington, hôm nọ anh được mời đến nói tại bữa tiệc Bnai Brith của cộng đồng Do Thái (Shirley vốn là người Do Thái Orthodox).Nhưng tôi chỉ hỏi điều này sau khi đã trò chuyện ăn ý với anh.Ông ta nói lại một lần nữa: Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ!Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào?Bạn sẽ chẳng ưa gì tôi nếu tôi bắt chước giọng nói và dáng vẻ của ngài Laurence Oliver đáng kính, đúng không? Và nếu một sớm mai thức dậy, tôi muốn bắt chước cách nói chuyện giống các diễn viên kịch Shakespeare, chắc hẳn tôi sẽ bị cười nhạo cho xem.Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy.Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên.Bắt chuyện với người khác phái sao cho không nhút nhát mà vẫn giữ được sự lịch lãm quả không dễ dàng.Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả.