Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác.Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc.Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.Có gì để thanh minh.Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.