như Lucy, một sinh viên không may 23 tuổi nói với tôi: “từ nhỏ tôi đã tự dặn mình là đừng bao giờ thi thố gì hết vì minh sẽ chẳng bao giờ thắng đâu.họ đáng tin cậy và dễ hình thành tình thân hữu với người khác.tôi chăm sóc bà mẹ già yếu, bệnh tật của mình, cứu sống thú vật, và đi làm từ thiện.Tôi nhanh chóng khám phá ra rằng để trở thành một nhà ảo thuật thành công, ta cần phải hiểu càng nhiều càng tốt về những gì đang diễn ra trong đầu người khác.Tôi có cảm tưởng là một khi người ta luôn bị xúi quẩy thì không thể nào có may mắn được”.Nhưng sau đó họ nói với tôi rằng họ không tham gia những cuộc thi, thế là tôi liền nghĩ: “chà, nếu quí vị không tham gia thì làm sao quí vị có cơ hội chiến thắng”.Đây là một trong số những bài luyện tốt nhất, giúp bạn tiếp cận cuộc sống một cách thư thái hơn, và giảm thiểu căng thẳng cho cơ thể và cho trí óc của ạn.kết quả, họ dễ lĩnh hội những cơ hội tự nhiên nảy sinh hơn.theo Agnes, cô không hề xui xẻo khi trải qua những tai nạn này, mà là may mắn vì còn sống sót sau ngần ấy thứ.nhưng tại sao lai như thế? Tại sao mà tất cả mọi thứ đều tiến triển tốt đẹp với nhóm này, nhưng lại không như vậy đối với nhóm kia?
