Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.Hắn không thể tự tha thứ cho mình.Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.Em chỉ thích những anh nho chín.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.