000 đồng mà ông chưa thâu được và cũng không bao giờ thân được vì con nợ không sao trả nổi.Khi bọn thợ làm ngày tới, thấy con số 7.Muốn có hạnh phúc, nó phải được xây dựng trên một nền tảng đã nghiên cứu một cách thông minh và khoa học, cũng như một ngôi nhà khéo cất vậy.Ông Gaw không đòi mà được.Mỗi tuần lại thăm ông chủ khách sạn một lần; mỗi khi ông này dự cuộc công ích nào thì ông Duvernoy cũng có mặt tại đó, tới đỗi ông còn mướn phòng ở ngay trong khách sạn đó để "thuyết" ông kia.Bà ta la lên giọng đắc thắng: "Giá đó sao".Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc.Nhưng trong trường hợp này, nó có thiệt là thích hợp không? Mặc dầu lời lẽ hữu lý và ôn tồn, ta cũng nên đoán trước nó sẽ có tiếng vang gì trong đảng chúng ta.Rồi bà dắt ông R, đi thăm các phòng, chỉ cho coi từng bảo vật bà đã góp nhặt được trong những cuộc du lịch và đã nâng niu suốt một đời.Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau.