Nhưng tôi không trốn đâu được hết.Tiếng qua tiếng lại rồi sinh ra cãi nhau và sau cùng những người thợ Hoa Kỳ đem vứt ông bạn người Đức xuống sông.Thề rồi trong khi đánh lại bức thư kia, đột nhiên tôi nghĩ rằng có bao nhiêu người khác chờ sẵn, chực nhẩy vào chiếm chỗ tôi đang làm.Vì những người thân của ông biết rõ "óc ông vào hạng tầm thường nhất".Bà quyết sẽ tìm cái vui trong tình cảm của bà: bà quyết ngắm sao.Mới nghe giọng nói đó, ai không tưởng rằng ông ta mạt sát Hitler.Nhìn vào thì hai hình chồng lên như thành một, làm ta cảm tưởng hình đó có bề sâu và bề xa.Người nội trợ nghèo khổ ở Maywood đó lại có tham vọng khuyếch trương nghề mình nữa.Chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng.Chắc chắn là tôi đã chết điếng.
