Tôi định kêu to hơn, lại thôi.Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.Mặc quần đùi ra đường lạnh.Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
