Nhưng mình biết làm sao đây, mình không thể cãi lời mẹ được, mình không thể để mẹ buồn thêm nữa, cuộc đời mẹ đã có quá nhiều bất hạnh rồi.đạp chạy vòng vòng ăn cắp xoài ổi nhà hàng xóm của thằng bạn.Trước ngày cô ra đi họ đã có một buổi “hẹn hò kỳ lạ”.Tôi quyết định gọi điện thoại cho chị,.Hôm nay vui thật vui, điện thoại đang hết tiền tự nhiên có ai chuyển tiền tặng xài, đúng là như cá mắc cạn gặp nước vậy.- Dạ, con biết rồi, vậy mốt con nhất định sẽ làm bác sĩ để luôn chăm sóc mắt cho mẹ và cả mọi người nữa, để không ai phải đau mắt vì bụi nữa.Mình đã nói là coi nhau như bạn bè thôi cũng được, vậy mà,… thếHai tiết lịch sử cuối được nghỉ vì cô giáo bị bệnh.Vừa muốn noí thật nhiều nhưng lại vừa không biết phải bắt đầu từ đâu.Sao ko yêu và khóc như trẻ thơ, hành động và suy nghĩ như người lớn?”
