Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.Và bây giờ mỗi tuần để ra một ngày tùy ý muốn làm gì thì làm, không có chương trình, không phải gắng sức, tôi nhận rõ được giá trị của ngày trong tuần đối với tâm trí tôi.vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi.Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Tôi nói vô cùng tĩnh mịch, vì có chỗ nào mà lòng ta được trầm mặc hơn là trong một toa xe đầy những ông đương yên lặng hút thuốc? Không! Tôi không thể để bạn vung vãi những viên ngọc thời gian vô giá như các ông Hoàng phương Đông được.Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được.