Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước.Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
