Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán.Nhưng trong các buổi giao lưu trước công chúng Mel lại vui vẻ và cởi mở hơn hết.Nhưng khi đang nói câu thứ nhất, bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai.Tại sao bạn không tập hỏi một cách văn vẻ và sâu sắc hơn? Cuộc trò chuyện của bạn có thể sẽ thú vị hơn nhiều đấy.Nhưng bất cứ ai đã nghe rồi thì không thể quên được.Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt.Đôi lúc bạn cũng có thể pha vào một chút khôi hài để làm vơi bớt không khí ảm đạm.Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc.Tôi sẽ ra sao? Ra ga kiếm một vé tàu quay trở lại Brooklyn chớ còn phải hỏi!Tôi kể lại câu chuyện này không phải chỉ để bạn cười giống Benny.
