Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.Bon chen với người khác và bon chen với chính mình.Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn.Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
