Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển.Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân.Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.