Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên.Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.