Mụ ta giờ đã hết cười nổi.Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này.Thời gian trôi qua thật chậm.Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời:Tôi đã có tất cả, có những gì mà mình hằng mong muốn và cũng đã mất tất cả.Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả.- Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà.Cũng giống như những đêm trước, trong giấc ngủ chập chờn trên nền đất gồ ghề, Sid lại mơ về cây bốn lá.Tôi sẽ dám bắt đầu lại từ đầu.Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quá độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu.
