Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.Để đỡ tình cờ lặp lại.Đều ngập trong nước mắt nhân gian.Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ.Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.