Đã lâu rồi, tôi đọc một cuốn sách của James Lane Allen.Cho nên tôi không dám trốn.Tôi tận hưởng những thứ ở đời bao giờ hết.Nguyên một hôm bà đưng đốt xi trên ngọn đèn cầy thì áo bỗng bắt lửa.Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần.Và ngày tháng qua, tôi dần dần thấy rằng 99 phần trăm những nỗi lo lắng ấy không bao giờ xảy tới.Chẳng hạn tôi biết một người đàn bà năm ngoái nằm 10 ngày ở nhà thương mà khi ra chỉ phải có 8 Mỹ kim.Khi ông bắt đầu làm luật sư, bịnh mất ngủ ông vẫn còn.Nhưng hồi ấy ông nghèo tới nỗi phải dùng một cái lẫm chứa cỏ khô làm phòng thí nghiệm.Vì thế tôi ngại không muốn gặp mặt anh em, nhưng lạ lùng thay, họ chẳng những không phiền hà gì tôi hết, lại còn như mắc một thứ bệnh lạc quan bất trị nữa, vẫn tiếp tục xuất vốn cho tôi.