Anh thích học thực phẩm tới nỗi sau anh vào đại học Massachusets và giỏi nhất về môn "thực phẩm chuyên môn dụng ngữ".Vậy ư? Vậy thì, trời ơi! hai đứa nhỏ còn khổ hơn tôi nhiều.Bà lăn lộn trên sàn, đưa một ve nha phiến lên môi và dọa tự tử khiến con cái hoảng sợ, nép vào góc phòng mà la hét.000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế.Tình thế nguy ra sao? Có thể tệ hơn được không? Có thật là vô hy vọng không?Hồi nhỏ, tôi thường trách người làm tôi khổ cực; nhưng nay đã già - mà có lẽ cũng đã khôn - tôi nhận thấy rằng nếu truy cứu tới cùng, hầu hết những nỗi khổ ủa tôi đều do tôi mà ra cả.Có vài kẻ ở Athènes ghen ghét hiền triết Socrate, vu oan cho ông và ông bị xử tử.Vợ chồng tôi có lần ăn tiệc nhà người bạn là anh John ở Chicago.Còn 23 phần trăm nữa nhận lời trong lần thứ nhì.Vậy muốn trừ tật lo lắng xin bạn theo nguyên tắc thứ nhất này:
