Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.Biết chỉ để biết mà thôi.Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.Ra trường bác khao to.Rồi thể hình tính sau.Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.Hồn nhiên đến đáng thương.