Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại.Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào.Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.Bác đã ra tay thì bật dậy nào.
