Mụ ta đứng ngay bên cạnh Nott, thân hình lập lòe phản chiếu những tia sáng hắt ra từ đống than lửa anh đã thắp đêm qua.Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua.Ông thở phì phò tức giận:Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.Sau đó Nott yên tâm leo lên lưng ngựa đi tìm một chỗ ngủ qua đêm.Ông vẫn tìn rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình.- Đó cũng chính là điều tôi đang suy nghĩ đấy, anh bạn thân mến ạ.Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả.- Bởi vì hắn đã lừa mi.Và điều này mang lại cho chàng một cảm giác dễ chịu, làm cho chàng ít còn phải bận tâm lo lắng về những điều khác nữa.
