Cuối cùng thì người chủ đã bán ông cho một kẻ buôn nô lệ.Họ xếp thành hàng chỉnh tề, mỗi hàng ngang năm người và nối nhau thành một hàng dài trên đường dưới cái nắng chói chang.– Mathon nói – Vàng mang lại cho người chủ sở hữu của nó một trách nhiệm và một vị trí mới trong cuộc sống.Tuy rất thắc mắc nhưng tôi vẫn cẩn thận làm theo lệnh bà.Ông biết anh ta từ hồi còn ở Harroun.Cạnh đó là ngôi tháp Đền Chuông đồ sộ được phủ sơn trắng toát.Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này.- Trong suốt bao năm qua, tôi chưa hề suy nghĩ về điều này.Cậu nghĩ như thế nào, Tarkad? Cái dạ dày trống rỗng của cậu có làm cho đầu óc của cậu sáng suốt hơn không? Cậu có sẵn sàng lấy lại uy tín và lòng tự trọng của mình không? Cậu đã nhìn thấy giá trị thật của cuộc sống chưa? Cậu có mong ước trả hết các món nợ của mình và trở thành một con người đáng kính ở Babylon không?Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá
