“Hạnh phúc đôi khi thật giản dị.Vốn dĩ là một người ham đọc sách, thời gian cô ở thư viện luôn nhiều hơn thời gian ở nhà, trong mắt cô lúc này chỉ toàn dày đặc những trang giấy, cô đọc sách , đọc mọi lúc mọi nơi, đọc để quên đi nỗi cô đơn đang hành hạ cô từng ngày từng giờ.Một buổi chiều, cô ra ngoài dạo phố, thăm lại những nơi cũ để xem sau năm năm quê mình có gì đổi khác nhiều không.Có lẽ trong tất cả các dòng họ thì họ nhà Dơ là đông đảo nhất.Hôm nay mình mới chia tay với anh ấy, thật buồn, mình đã nói ra những lời không thật với lòng, có lẽ anh bị tổn thương nhiều lắm.- Dạ! Đúng là con đang buồn ạ.Nếu bạn bỏ viên đá đó trong túi, ta gọi đó là.- Ngốc ạ, nếu con thương mẹ thì con phải ngoan, phải ráng học chữ cho tốt, có như thế mẹ mới hết đau mắt được, hiểu chưa?!Có những người lại phải ngồi một mình yên tĩnh mới sáng suốt được.là bắt đầu từ tớ đấy!