Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau.Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.Tôi biết ông rất yêu vợ.Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật.Hắn biết vì hắn đã từng.Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ.Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có.Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.