Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.Người bảo nghệ thuật là giản đơn.Cũng chẳng nhớ được nhiều.Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.
