Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.Và như thế, dễ chả hay gì nữa.Khá nhẹ nhõm và yên bình.Bác không thoát được ra đâu.Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.