Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được.Chỉ có con mèo không ngược.Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
