Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.Hôm nay đi đâu? Không biết.Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo.Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
