Bà Ova Snynder cũng sẽ nói với ác bạn như vậy.Biết trước người bệnh sẽ nói" "Nhưng tôi không muốn gì hết", cho nên tôi tìm sẵn câu trả lời: "Ông đã không muốn làm gì thì cứ việc nghỉ".Bạn có thể nói rằng trường hợp của bạn khác, làm sao áp dụng được những cách kia.Giê Su nói: "Ta mang tới cho các con một đời sống, một đời sống phong phú hơn".Bạn đối với họ ra sao? Bạn lãnh đạm ngó họ, hay cảm thương tự hỏi họ có uẩn khúc chi mà chán chường đến vậy? Như người phu trạm chẳng hạn, mỗi năm đi hàng trăm cây số, mang thơ lại tận nhà bạn, có bao giờ bạn thấy thương người đó hoặc tha thiết muốn biết tình cảm họ ra sao không? Có bao giờ hỏi họ "đi nhiều như vậy có mệt, có chán không?".Mà cái rủi ấy chỉ là một phần mười ngàn.Nếu hôm sau không bán được đủ số thì vé đọng lại đó sẽ cộng vào chương trình hôm sau nữa.Thành ra công toi một năm trọn, tôi phải xé bỏ sọt rác và viết lại.Tự nhắc đi nhắc lại: "Sự bình tĩnh trong tâm hồn, hạnh phúc, sức khoẻ của tôi và có lẽ cả lợi tức của tôi nữa, một phần lớn sẽ do tôi áp dụng hay không chân lý cũ kỹ nhưng vĩnh viễn hiển nhiên dạy trong cuốn này"."Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa.
