Khi cô ra ở riêng và bắt đầu làm ra tiền, cô thậm chí không nhận ra rằng chỉ trong chớp nhoáng, cô đã tiêu hết sạch số tiền cô có.Chưa có ai chết vì không thoải mái, nhưng hơn tất cả mọi thứ cộng lại, việc sống dưới bóng chiếc ô thoải mái đó đã giết chết nhiều ý tưởng, chặn đứng cơ hội, ngăn cản hành động và trì hoãn xu hướng phát triển của con người.Đó là một câu hỏi bẫy, bởi như tác giả Josh Billings đã nói: “Không phải cái chúng ta không biết khiến chúng ta không thành công; Chính cái chúng ta biết mà như không biết mới là cản trở lớn nhất của chúng ta”.Nếu làm được như thế, bạn sẽ phát hiện ra mình đang ngày càng giàu lên.Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc.Thường thì những người có vấn đề với việc quảng bá không hoàn toàn tin tưởng vào sản phẩm của họ hoặc họ chưa thật sự tin tưởng vào chính mình.Bạn có hiểu lập luận của tôi chứ? Khi sự thoải mái được bạn ưu tiên, nghĩa là bạn đang lệ thuộc vào nỗi sợ hãi của mình đấy.Điều đầu tiên cô nghĩ thầm là: “Làm sao tôi có thể tự do về tài chính khi chỉ dựa vào mười xu mỗi tháng?”.Triết lý này cũng có thể áp dụng khi nói đến hạnh phúc, theo kiểu: “Bạn có thể giàu có hoặc hạnh phúc”.Người giàu không né tránh khó khăn và chọn những công việc dễ làm.
