Cái óc đội trời đạp đất ở đời ấy lúc dậy thì bạn trai đã có.Jean Le Presbytre gọi sự mê sách của các bạn trai mà tôi nói rõ tiểu thuyết ở đây là cơn khủng hoảng.Ước mong được một mầm lý tưởng gieo trong miếng đất hoa màu của họ.Căn dặn họ tránh sự quá lố nó làm hại cho thịt gân hơn là phát triển.Bạn dặn mì thánh, mì chỉ, mì vắt lung tung, họ dạ vâng lia lịa.Bạn khỏi bị cảnh mà một thi sĩ thanh niên ba chìm bảy nổi với ái tình đã viết:Nên Người dùng ái tình để buộc hai phái lại trong hôn nhân .Nền giáo dục cũ phải đánh cho một giá tréo.Họ đâu thấy được người ta thụt lùi lại để lấy trớn.Gương mặt mất đi nhiều nét ấu trĩ bây giờ nở nang hơn, có nhiều mơ mộng và pha lẫn chút buồn.