Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.Còn phải dậy đi học sớm.Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.Tôi đã đến đó và đã trở về.Hắn cũng thông minh đấy chứ.
