Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.Nhà văn nhắm mắt lại.Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Học mấy tiết? 3 tiết ạ.Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh.Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.