Nguyên nhân mối nguy đó là tại ta ráng làm nhiều quá, và chỉ có một cách tránh nó là lập lại chương trình, làm bơn bớt đi những cái nghề, càng học, càng ham, và có những kẻ thích hăm hở gắng sức tới nỗi luôn luôn như không kịp thở.Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.Lần sau, bạn có bất bình với anh bếp vì món bò tái chín quá thì bạn bảo lý trí của bạn cứ ngồi trong phòng làm việc của nó, để bạn lại hỏi ý kiến nó.Nhưng bạn cũng không có thể tiêu non thời gian được.Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.Bạn bảo ngày của bạn đầy công việc rồi, đầy đến tràn trề ra ư? Bạn bỏ ra một ngày đến mấy giờ để lo vần đề cơm áo? Bảy giờ, phải không? Và mấy giờ để ngủ? Bảy giờ nữa ư? Tôi xin tính thêm hai giờ nữa cho rộng rãi.
