Nhà rông mà tôi ở có một mình".Rán tạo một chút hạnh phúc cho người để quên nỗi khổ của ta đi.Chỉ những điều nào học rồi mà dùng tới thường mới khắc sâu vào óc ta thôi.Tôi có cái thói quên hiện tại để lo về tương lai hoặc mơ mông "một khu vườn hồng diễm ảo ở chân trời xa xăm" không?Tôi hiểu thế và tôi khốn khổ lắm.Tính cả thẹn của tôi thành bệnh.Chúng ta chỉ chắc chắn một điều là ta đang sống trong hiện tại.Luôn luôn phải để cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã.Người ta rất sợ thứ đó mà cũng nhiều người thất bại về nghề đó lắm.Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ.
